Thứ Ba, 22 tháng 11, 2022

CÂY CỎ NƯỚC NGƯỜI TRÊN XỨ MÌNH


Có một dạo Hà Nội có phong trào nuôi chó Nhật để xuất sang Trung quốc. Sau do người mình lai tạp lung tung, nên họ không nhập nữa, người làm ăn tử tế mất nghề.
Trên đường phố, giờ đây tôi thỉnh thoảng vẫn gặp vài con chó Nhật còn sót lại. Chúng nhem nhuốc bẩn thỉu và cũng lam lũ chúi đầu vào đống rác kiếm ăn như chó bản địa.
Không muốn nhìn nữa... Chỉ thấy nhớ thuở chúng được chăm bẵm nâng niu… mà thoáng qua một chút ngậm ngùi giùm cho kiếp lưu đầy xứ lạ.
Khoảng đầu những năm chín mươi, ở Hà Nội nhà tôi cũng từng nuôi chó Nhật kiếm lãi, có con từng bán được cả cây vàng. Đặc điểm của chó Nhật mà tôi nhớ nhất là chúng không biết phân biệt người lạ và người quen, càng không biết đề phòng kẻ lạ làm chuyện xấu xa với nhà chủ. Thấy ai chúng cũng vui vẻ, tưởng là bạn mình, đã không có chuyện đề phòng lại không có chuyện giở mặt cắn trộm. Thế thì phù hợp với người mình sao được?
MỘT QUY LUẬT ?
Lạ lùng cho đất An Nam
Trời sinh ra thế biết làm sao đây
Cái gì tốt tốt hay hay
Nước ngoài đem lại cũng quay ra xoàng
Khoai tây trồng hóa khoai lang
Thủy tiên cụ Tiễu đâm ngang hóa … hành
Tú Mỡ trong bài thơ mang tên " Biến đổi", in trên Ngày nay 8-7-1939, đã viết vậy. Ông cười vì những cái tốt đẹp của nước ngoài khi vào xứ mình bị biến dạng như thế nào. Và trước tiên là số phận chúng rất yểu.
VÍ DỤ HÔM NAY
Tôi viết những dòng này vì tuần trước vừa qua Phan Thiết. Từ thành phố ra Mũi Né, bên cạnh con đường ven biển với nhiều biệt thự, một con đường hai chiều mới được mở rất hiện đại.
Ở giữa trồng hoa, hai bên trồng cây.
Chỉ khốn khổ là giữa vùng gió mà người ta trồng hoa giấy. Cây bông giấy trồng ở đồi cát càng dễ nở hoa sao lại nói khốn khổ? Thưa cây trồng trên thảm cỏ giữa đường phải nhỏ gọn, nói chung là phải bị khống chế về hình dáng và kích cỡ chứ không thể để tự do bò lan như ở các khu dân cư. Ở đoạn đường tôi đi, từng bụi hoa giấy mới trồng, cành thấp cành cao lêu nghêu vươn ra, gió đánh tơi tả, cảm giác khốn khổ đã đến với tôi vì như vậy.
Lại còn cám cảnh hơn là các hàng cây.
Cây đây là loại anh đào, chắc là mới xin từ Nhật về.
Mùa này đúng là mùa hoa nở. Nhưng đặt vào khung cảnh đơn điệu của các đồi cát cực nam Trung bộ, trên cái nền thời tiết nóng như rang, trong khung cảnh vắng vẻ tuyệt không có người đi bộ mà chỉ có những chiếc xe bóng lọng vụt qua, sao cứ thấy như cây và hoa bị đi đầy.
" Nhân diện đào hoa tương ánh hồng", câu thơ Thôi Hộ vụt trở về trong trí.
Chỗ của anh đào đáng lẽ là ở những khu dân cư, sang trọng quý phái nơi đó màu đỏ nhạt của hoa làm tôn lên vẻ đẹp của những mặt người.
Có ai biết cho nỗi nhớ người của hoa không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét